Trang tử tam kiếm

  -  
Hồi (1-18)
Hồi 02 →
Cơ hội kiếm chi phí cùng với Pi Network – miễn mức giá - ngại gì không thử? - Clichồng vào tìm hiểu ngay!!!

Mới cuối giờ thìn mà lại tầng ba của Tây Hồ đại tửu thọ vẫn đầy ắp tửu khách. Ngoài kia ttránh vẫn u ám và đen tối vày cơn mưa phùn lạnh giá.

Bạn đang xem: Trang tử tam kiếm

Hàng năm, vào mức trung tuần tháng sáu, khoanh vùng trung và hạ du Trường giang thường sẽ có đều trận mưa phùn kéo dãn cả mon. Đây cũng là thời gian hoa mơ dậy lên cần bạn đời Hotline hiện tượng này là mai vũ.

Đó là lý do vị sao nhân sĩ Hàng Châu giao hội trên tửu lâu này.

Trời u ám và mờ mịt, phương diện nước Tây hồ nổi sóng. Ngọn cô sơn giữa hồ nước ẩn hiện, huyền hay như núi Bồng Lai bên cạnh Đông Hải. Chình họa thiết bị kỳ tú này rất có thể khiến bậc văn nhân mang khách ngắm nhìn suốt ngày nhưng ngần ngừ chán.

Trong rộng trăm tửu khách hàng có mặt hôm nay chẳng gồm mấy người đáng khía cạnh thi nhân. Nhưng dẫu sao thì các vò rượu Thiệu Hưng lâu năm, thơm phức cũng khiến cho một vài đông bạn tưởng bản thân là Lý Bạch.

Phần phệ thực khách là đám thiếu hụt niên thế gia công tử, tuổi xấp xỉ đôi mươi. Họ là bé con cháu của các bậc quyền quý, những nhà đại phụ sinh sống Hàng Châu. Cũng gồm vài đàn ông hiệp sĩ vai có bảo tìm, quần áo diêm dúa, phương diện mũi lạnh nhạt cao ngạo.

Nhưng kỳ lạ cố kỉnh, đám công tử coi ttách bởi vung này hôm nay lại khôn xiết đạo mạo và tráng lệ và trang nghiêm. Họ chậm rãi nhâm nhi hồ hết hớp rượu nhỏ tuổi, say sưa chiêm ngưỡng cảnh vật Tây hồ nước, đầu gật gù thích chí với những vần thơ ngẫu hứng.

khi đã có thể mđộ ẩm tôi đã tìm ra câu giỏi cú, họ bèn đọc lên nhằm đồng đội cùng bình phẩm bàn thảo.

Giọng ngâm trầm bổng, trau xanh chuốt với tương đối to trên mức cho phép quan trọng. Mắt họ liếc về mẫu bàn kê gần cạnh bậc thang phía Tây. Nữ lang áo kim cương kia chính là đích ngắm, là thần tượng mà mỗi người gửi gấm nỗi niềm.

Tây Hồ Tiên Nữ Dư Tiểu Phàm tuổi mới đôi mươi, lừng danh là đệ nhất phụ nữ nhân vùng Giang Nam. Nàng còn lừng danh vì chưng pho Việt Nữ Kiếm make up cùng lợi sợ hãi khác thường. Nhưng thực tế bạn dạng lãnh người vợ chỉ ở trong sản phẩm nhị lưu trong võ lâm. Mọi fan nể sợ hãi Dư Tiểu Phàm do người vợ quá đáng yêu với cũng bởi vì đàn bà là ái nàng của Giang Nam Thần Kiếm Dư Tâm Nhiên.

Dư lão không các là cao thủ số một vùng Hoa Nam hơn nữa là một trong những đại tài chủ có gia tài cự vạn. Được lọt vào đôi mắt xanh của một bạn nữ nhân tốt sắc và giàu sang là mơ ước của bất kể phái nam nhân làm sao.

Nhưng cực kỳ tiếc nuối, Dư Tiểu Phàm lại chẳng hề lưu ý tới ai cả. Nàng là cô gái tinc nhãi ranh, ngang ngạnh và hung tàn Nàng vẫn thường xuyên ban phân phát những niềm vui, đều góc nhìn hút hồn với thỉnh phảng phất buông ra phần đa câu nói bâng quơ khiến cho bạn nghe ngượng gập ngùng với hoảng loạn.

Đã tất cả mấy đàn ông công tử bị nàng cợt, mắc cỡ tới cả chỉ muốn chui xuống đất. Nhưng tiếp đến, bọn họ lại thường xuyên nhìn đàn bà bằng cặp đôi mắt đắm say ngốc, tôn thờ.

Hôm nay cũng vậy, Dư Tiểu Phàm đến trên đây không phải là vì cảnh đẹp nhất của Tây hồ trong đợt mai vũ. Nàng đến chỉ để nghe phần đa câu thơ đần độn của đám thanh niên. Nàng đóng góp kịch siêu xuất sắc nên chỉ có thể mỉm cười khuyến nghị, mà lại lúc về mang lại Dư gia trang, con gái đang đọc lại toàn bộ đến phụ vương với đám tỳ thiếu nữ nghe. Họ đang cùng nàng ôm bụng cười cợt thỏa mê thích.

Tuy nhiên, bây giờ lòng bạn nữ không được vui. Đôi mắt phượng thường xuyên liếc về phía một đàn ông thư sinch áo vải vóc sạch trơn. Bàn của nam giới ta chỉ biện pháp thiếu phụ có hơn một trượng nhưng lại chưa một lần Đấng mày râu ta quan sát phái nữ. Dư Tiểu Phàm không gật đầu đồng ý được cái gã học trò cơ mù mù yêu cầu lưỡng lự rung cồn trước sắc thiên kiều bá mị của chính mình. Nàng cố ý hắng giọng, nhảy cười rúc rích. Tiếng mỉm cười vào trẻo nlỗi ngọc vỡ vạc có tác dụng rưng rưng cử tọa dẫu vậy chẳng thể khiến cho đàn ông thư sinh quay trở lại.

Dư Tiểu Phàm tức tối quan sát mãi, ráng chờ đợi một ít xem xét của kẻ thù. Và càng quan sát lâu, thiếu phụ phát giác ra cảm giác rung hễ len lén dâng vào hồn.

Chàng thư sinc tuổi đã gần tam thập, gương mặt nhìn nghiêng trông tkhô nóng tú với cứng rắn quái dị. Đôi mắt sâu nhỏng sở hữu nỗi buồn thăm thoáy, dõi nhìn bóng cô sơn vào làn mưa những vết bụi. Thỉnh thoảng, bàn tay tả cùng với đầy đủ ngón thon thả nhiều năm, nâng thông thường rượu với đụng tác khoan thai, tao nhã một phương pháp rất tự nhiên.

Ngồi tầm thường bàn cùng với Dư Tiểu Phàm còn tồn tại nhị ả tiểu tỳ thân tín Tiểu Yến với Tiểu Oanh đang cùng Khủng lên với đàn bà vào Dư gia trang. Họ cũng dễ thương nhưng mà quan yếu đối với Tây Hồ Tiên Nữ.

Tiểu Oanh tinc ý nhận thấy tâm sự của người sở hữu. Nàng tức bực nói:

- Tiểu thư để ý làm cái gi gã học tập trò dại dốt ấy. Nếu gã là fan tuyệt vời thì đã không ghẻ lạnh trước sắc của đái thỏng.

Dư Tiểu Phàm mỉm cười cợt không đồng ý. Đúng lúc đó, một nam nhi công tử khoác võ phục màu sắc lam, bởi gấm Hồ Châu thượng hạng, bất tỉnh ngưởng vùng lên, bước lại phía bàn nàng nhân. Gã vẫn đủ say để có dũng khí đến hầu chuyện với người mình tôn thờ.

Gã là Hàng Châu Nhất Long Du Tuấn Vỹ, nam giới tử của Du bá hộ, với là con cháu quan tiền tuần phủ. Với dung mạo hơi anh tuấn và chút ít tkhô hanh danh vào võ lâm, bọn họ Du là ứng viên sáng giá.

Du Tuấn Vỹ vẫn uống không còn một vò rượu năm cân yêu cầu không thể biết sợ là gì nữa. Gã hiên ngang vòng tay nói:

- Tại hạ mạo muội xin được bồi tiếp tè thỏng vài bình thường rượu.

Dư Tiểu Phàm đang trong lòng trạng xấu đề nghị trút bỏ giận lên đầu bọn họ Du. Nàng khôi lỏi hỏi:

- Té ra sức tử tửu lượng khiếp nhân, vẫn cạn một vò Nhiều hơn có thể uống được nữa?

Du Tuấn Vỹ huênh hoang đáp:

- Được đối độ ẩm cùng với thiếu phụ nhân thì Võ này dẫu tất cả uống nngớ ngẩn thông thường cũng chẳng say.

Mọi người quan sát thú vui bên trên môi Tiểu Phàm, biết tức thì họ Du sắp đến chạm chán tai ương.

Nàng lộ vẻ hân hoan:

- Thật là xứng đáng khâm phục! Hôm nay thiếp đáp mới được tận mắt chứng kiến bạn dạng lãnh bậc nhân vật.

Nàng chú ý quý phái, cao giọng bảo gã tiểu nhị:

- Ngươi mau mang ra một vò rượu quý năm cân để Du công tử trải nghiệm.

Tiểu Phàm không mời ngồi đề nghị Tuấn Vỹ đề nghị đứng. Dẫu vẫn say, dẫu vậy trong khi thấy đái nhị đặt vò rượu trên bàn, gã cũng thức ngộ rằng bản thân sẽ từ thắt cổ.

Dư Tiểu Phàm bưng vò rượu trao tận chỗ gã, miệng mở 1 thú vui mê hoặc:

- Xin công tử uống cạn nhằm thiếp được đại knhì nhãn giới.

Hàng Châu Nhất Long than thì thầm trong bụng, cười cợt khổ dấn đem, ngửa cổ uống cạn một vò. Dẫu đang cố tình nhằm rượu trào ra áo cơ mà số còn lại cũng khiến gã té nhào. Hơi rượu xông lên tận óc, gã đam mê bổ khuỵu xuống, ở nhiều năm trên sàn mộc. Tay vẫn ôm chặt vò rượu, mồm lè nhè:

- Tại hạ... đã... uống dứt.

Gã nói xong xuôi, lật ngang ngủ nhỏng bị tiêu diệt. Tây Hồ Tiên Nữ cười cợt nửa mồm hỏi:

- Chẳng tuyệt còn bậc hero nào hy vọng đối ẩm với nhân thể thiếp đáp nữa không?

Toàn trường âm thầm lặng lẽ nhỏng tờ, trả nlỗi ngắm nhìn cảnh vật Tây hồ nước. Bất hốt nhiên, từ trên đầu cầu thang tất cả giọng u ám chứa lên:

- Lão phu xin được phục dịch thiếu nữ nhân.

Câu nói không dút ít thì một nhẵn đỏ đã đến bên Tiểu Phàm. Đó là một trong lão già búi tóc theo kiểu đạo sĩ tuy nhiên tấm đạo bào bằng tơ lại đỏ nhỏng máu, trước sau gồm hình chén tai ác thêu chỉ Black. Dung mạo xú ác của lão khiến cô gái nhân khiếp hãi, con gái cùng nhị tỳ nữ lùi nkhô nóng mang lại sát bậc thang.

Đôi đôi mắt lộ đỏ ngầu, dòng mũi hếch kếch xù, lởm chởm lông lâu năm ló ra tương tự như chiếc miệng nhỏ dại xíu cơ đang đi đến truyền thuyết thần thoại võ lâm.

Hồng Bào Tôn Giả là 1 trong Ngũ đại hung quỷ, nổi tiếng lẫy lừng hơn cả Giang Nam Thần Kiếm, phụ thân của Tiểu Phàm. Ngoài tính hiếu cạnh bên, lão còn là người hiếu sắc, dâm ác khác người.

Cổ Hào hùng cứ sinh hoạt Hồ Nam, chưa từng cho Chiết Giang nhưng khuôn mặt lạ thường là tiên chỉ mà ai cũng biết. Mọi fan run rẩy, liếc xung quanh tìm kiếm mặt đường tẩu thoát. Tôn đưa cười cợt hô hố:

- Chẳng lẽ lão phu không xứng hầu rượu cùng với Tây Hồ Tiên Nữ xuất xắc sao?

Tiểu Phàm nạm trấn tĩnh nói:

- Tiền bối là bậc trưởng thượng, tiểu thiếu phụ không dám mạo phạm.

Cổ Hao nhìn nữ giới bằng cặp đôi mắt tà tai ác, dâm đãng. Ánh mắt lão khiến da giết thịt Tiểu Phàm nhột nphân tử, rờn rợn. Lão gật gù bảo:

- Dư nha đầu ko các dễ thương mà lại cốt cách cũng siêu phàm. Ta sẽ thừa nhận con gái làm môn đệ, chỉ bố năm là có thể ngạo thị giang hồ nước.

Tiểu Phàm rùng bản thân lo lắng. Cả võ lâm đông đảo biết lão tất cả đến mấy chục người vợ đồ đệ và bọn họ cũng đó là vật dụng chơi của lão.

Nàng gượng gập cười:

- Đa tạ lòng ưu ái của chi phí bối. Tiếc là tiểu nàng vẫn tất cả gia học tập chúng ta Dư.

Cổ Hào cười cợt rộ:

- Chút ít võ nghệ tầm thường của Dư Tâm Nhiên như thế nào tất cả ra gì nhưng phái nữ nói tới. Ta đang quyết ý, bạn nữ đừng bội phản phòng uổng công.

Dư Tiểu Phàm biết quan yếu đấu nhẹ, nữ giới căm hờn chỉ mặt lão ma:

- Cổ Hao! Lão đừng tưởng có thể đem chút ác danh ra nhưng uy ức hiếp được bổn định cô nương. Ta thà chết chđọng không theo lão.

Dứt lời, bạn nữ rút tìm ra chém ngay tức thì, chiêu kiếm rất là ác độc với nkhô hanh nhứa. Nhưng Hồng Bào Tôn Giả chỉ nhếch mnghiền mỉm cười nhạt, vung song thủ giải phá.

Tay áo lão nlỗi nhỏ linh xà quấn chặt mang bảo tìm, đơ phăng ngoài tay Tiểu Phàm. Bàn tay tả điểm nkhô giòn lên trên người thanh nữ nhân.

Tây Hồ Tiên Nữ bị điểm trúng huyệt đạo, đứng lặng như gỗ tượng. Đôi mắt đẹp nhất tràn lệ, tỏa ánh bi phẫn, oán thù hận. Nàng bị phong tỏa cả Á huyệt nên không thể chửi mắng được, cơn tức giận làm phập phồng song ngực căng tròn.

Cổ Hao cười dâm đãng, thò tay vuốt ngực cô bé nhân. Dư Tiểu Phàm hổ thứa hẹn tới mức chỉ ao ước gặm lưỡi trường đoản cú gần kề. Nhưng phái nữ tình cờ chú ý ngang qua vai lão ác ma, thấy con trai thỏng sinh ra dấu gắng chịu đựng đựng.

Lão ma mê say nghe cảm hứng râm ran từ song nhũ phong truyền vào cơ thể, lửa dục bốc cao, trọng tâm xao động khiến màn cương cứng khí hộ thể mỏng manh đi.

Đúng khi đó, con trai thư sinc lao đến nlỗi ánh chớp, vung ctận hưởng giáng vào vai với lưng Cổ Hao. Lão ác ma bị đẩy văng vào vách lầu hướng Bắc, ngày tiết miệng rỉ ra.

Nhưng công lực lão hết sức thâm nám hậu, chớp nhoáng gầm lên lao đến. Tiếc là đối thủ sẽ ôm siết lấy Tiểu Phàm, dancing qua cầu thang lầu, thứu tự điểm chân lên mái ngói tầng hai, tầng một, rơi xuống đất cùng phi thân chạy trực tiếp.

Hồng Bào Tôn Giả giận dữ đuổi theo, thấy gã áo white tê cho dù đề xuất với theo một fan cơ mà cước bộ vẫn nhanh hao nhỏng thiểm điện, lão thì thầm gớm hãi. Nhưng bản tính từ bỏ tôn, thanh mảnh hòi ko cho phép lão làm lơ mối hận. Cổ Hao nghiến răng dồn toàn lực vào đôi bàn chân, tầm nã sát mang đến cùng.

Bạch y thỏng sinch vượt qua vùng đồi núi liễu ven hồ, chạy ngược vào thành. Chàng cần sử dụng một tay giải huyệt mang đến Tây Hồ Tiên Nữ rồi hỏi:

- Dư gia trang làm việc hướng nào?

Tiểu Phàm e lệ đáp:

- Công tử cđọng chạy trực tiếp chừng rộng dặm nữa vẫn thấy mặt tả bao gồm một tòa đơn vị phệ, trước cửa ngõ là nhì nhỏ kỳ lạm bằng bạch thạch.

Tiếng quát tháo dỡ của Hồng Bào Tôn Giả ở vùng phía đằng sau không còn làm cho nam giới thư sinch hồi hộp, tương đối thnghỉ ngơi vẫn ổn định, ánh mắt thẳng, chân lướt nkhô giòn nhỏng giữ thủy hành vân. Dư Tiểu Phàm nằm lặng bên trên 2 tay khỏe khoắn, say mê ngắm nhìn khuôn mặt hiền khô của ân nhân. Nhịp chân rung cồn khiến domain authority giết rửa cạnh bên nhau, mang đến cảm xúc mừng húm. Tiểu Phàm buột mồm nói:

- Thà hiếp là Dư Tiểu Phàm, dám hỏi đại danh công tử?

Tlỗi sinh điềm đạm trả lời:

- Tại hạ là Tây Môn Sĩ Mệnh!

Lát sau Dư gia trang hiển thị. Sĩ Mệnh lao trực tiếp vào cửa nhà mở rộng. Đám gia binh vội ập tới ngăn mặt đường Hồng Bào Tôn Giả. Cổ Hao điên loạn vung ctận hưởng đánh bạt bọn chúng ra. Chưởng kình của lão uy mãnh tốt luân, thịt ngay lập tức tứ gã áo xanh.

Tiếng chuông báo động khua vang, Giang Nam Thần Kiếm thuộc nhì lão già râu tóc hoa râm vội vàng chạy ra. Trước kia Tây Môn Sĩ Mệnh đang đặt Tiểu Phàm xuống thềm đại shình họa, lặng lẽ âm thầm phi thân đi mất. Tây Hồ Tiên Nữ tưởng ngàng call theo:

- Công tử!

Nhưng chàng không hề trở về. Tiểu Phàm tức buổi tối dậm chân. Vừa cơ hội Dư Home mang đến địa điểm, phụ nữ bật khóc:

- Cha! Lão ác ma cơ định bắt hài nhi.

Nhận ra Hồng Bào Tôn Giả. Dư Tâm Nhiên thất sắc, thờ ơ bảo:

- Phàm nhi yên ổn trọng điểm, nhằm ta với nhị vị tiền bối trên đây đối phó.

Cổ Hao sẽ tung hoành chém nhẹm giết lũ tchũm đinc, thấy Giang Nam Thần Kiếm đặt chân đến, lão giới hạn tay nhảy đầm lùi, quát mắng vang:

- Dư Tâm Nhiên, nếu ngươi không giao phụ nữ với gã tè quỷ áo White kia ra, lão phu sẽ có tác dụng cỏ nơi này.

Dư trang chủ lừng khừng bao gồm sự hiện hữu của Sĩ Mệnh, nhưng lại là bạn thâm trầm, ông đoán ra rằng gồm kẻ sẽ cứu giúp ái thiếu nữ của bản thân.

Trang chủ cười cợt nhạt đáp:

- Cổ Hao! Ngươi dám đến tận đó là coi như tận số rồi.

Ông phất tay ra hiệu, hai lão nhân mặc tkhô giòn bào ập đến như cơn bão. Chưởng kình của mình giống như tứ làn sương xanh nhạt phủ kín đáo kẻ thù.

Xem thêm: Github - Dress & Setelan » Place Dress Black Ls Cdxd

Hồng Bào Tôn Giả gấp múa tkhông nhiều tuy vậy chưởng tấn công. Chưởng trọn khí chạm nhau nổ vang rền, song phương các lùi lại tía bước.

Nhận ra lai kế hoạch của đối thủ, Cổ Hao quát mắng vang:

- Thì ra Tkhô hanh Vụ tuy vậy gần cạnh. Không ngờ nhì lão lại đem thân nương nhờ bên dưới trướng chúng ta Dư.

Song gần kề vẫn ngậm tăm, xả thân tấn công. Thanh danh của mình mặc dù không lừng lẫy bằng Hồng Bào Tôn Giả nhưng coi ra bản lĩnh chẳng kém.

Thanh hao Vụ độc chưởng tỏa mùi hăng hắc hết sức khó tính, lại hùng to gan như bão tố khiến cho Cổ Hao không đủ can đảm khinh thường. Lão lấy pho Huyết Ma ctận hưởng thành danh ra ứng phó, dần dần thu được nỗ lực thượng phong.

Nhưng Dư Tâm Nhiên đã tham gia, thân hình ông bốc lên cao, hòa với kiếm quang bủa xuống đầu Cổ Hao. Lão ma thấy kẻ địch dùng phép Ngự tìm, hồn phi phách tán, dồn toàn lực vỗ hai đạo chưởng trọn phong phòng đỡ.

Lão chặn được mặt đường tìm mà lại lại trúng một chưởng của song gần cạnh vào ngực. Cổ Hao cắm răng Chịu đựng, lăn tròn xung quanh sân ướt đẫm, phi thân đào tẩu. Những vệt máu tươi để lại từng vũng minh chứng lão thọ thương thơm khôn xiết nặng nề.

Tkhô hanh Vụ song cạnh bên định xua đuổi theo nhưng Dư Home cấm đoán. Nhất Sát hỏi:

- Phải chăng Trang công ty hổ thẹn gây oán thù cùng với Huyết Y môn?

Dư trang chủ gật đầu:

- Đúng vậy! Lúc này chúng ta không đầy đủ lực lượng để 1-1 với họ.

Ông chỉ định mang đến thu dọn chiến trường rồi cùng tuy vậy cạnh bên trngơi nghỉ vào trong. Cả tía lần khần rằng trên tàn cây du dày đặc cạnh tường nam giới tất cả một bóng Trắng ẩn núp. Người này đã coi không còn cuộc chiến và nghe cả hồ hết đối đáp của mình.

Tây Môn Sĩ Mệnh buông bản thân xuống đất, lẩm bẩm:

- Dư trang chủ luyện thành thuật Ngự tìm là cthị trấn không có ai ngờ được. Lại thêm nhì lão ma Tkhô cứng Vụ tuy vậy gần kề ở bên cạnh, xem ra hùng tâm của Giang Nam Thần Kiếm chẳng buộc phải là nhỏ.

*****

Hôm ấy, thủ hạ của Dư gia trang bủa mọi thành Hàng Châu để kiếm tìm kiếm nam nhi công tử. Nhưng chàng ta đang biến mất cùng không có ai biết đã đi được về hướng như thế nào.

Dư Tiểu Phàm vùng vằng giận dỗi, trách rưới móc đám thủ công bất tài. Nhất Sát Cù Quốc Nhân mỉm cười khà khà bảo:

- Dư trang chủ là ân nhân của Cái bang, trong tay cố kỉnh lệnh phù trưởng lão, lo gì không tìm kiếm được? Tiểu thỏng có lúng túng cũng ăn hại thôi.

Tiểu Phàm mừng húm, không còn phụng phịu nữa. Giang Nam Thần Kiếm nhíu ngươi nói:

- Không đọc Sĩ Mệnh là đệ tử của bậc kỳ nhân nào và lại có thể đả tmùi hương Hồng Bào Tôn Giả với bay đi một cách thuận lợi nhỏng vậy? Ngay bản thân ta, ví như cần ẵm Phàm nhi bên trên tay, cũng cần yếu chạy nkhô hanh hơn Cổ Hao.

Tây Hồ Tiên Nữ xẻn lẻn cúi đầu, lưu giữ lại cảm hứng ngọt ngào lúc ở trong khoảng tay Sĩ Mệnh. Nhị Sát Hướng Tâm Nhỏng ứng tiếng:

- Chẳng lẽ đó lại là pho khinc công "Xúc Địa Thành Thốn" của Ngũ Hành lão nhân?

Nhất Sát bác bỏ ngay:

- Không thể được, lão nhân đã rộng trăm tuổi, vắng ngắt nhẵn sẽ tư chục trong năm này, lẽ như thế nào lại sở hữu truyền nhân nhỏ tuổi tuổi nlỗi vậy?

Dư Tiểu Phàm cáo mệt nhọc, xin vào ngủ mau chóng.

Chờ chị em đi tắt hơi, Dư Home cười bảo:

- Xem ra bé bé xíu cứng đầu này vẫn yêu thích đàn ông tlỗi sinc thần túng cơ. Trước sau gì nó cũng lén bỏ nhà đi kiếm, nhị vị hộ pháp cần lưu tâm giùm ta new được.

Nhất Sát cười cợt đáp:

- Trang chủ lặng chổ chính giữa, lão phu vẫn phái cao thủ theo hộ vệ.

*****

Quả nhiên không có ai đọc nhỏ bằng cha mẹ.

Mờ sáng sau, Dư Tiểu Phàm kéo đến hai tỳ phái nữ âm thầm rời ra khỏi Dư gia trang. Lúc về tối thiếu nữ đang vào chống của phụ vương, trộm lấy Cái bang trúc phù. Với trang bị này, chị em có thể khảo sát bọn hóa tử về hành tung chàng thư sinc áo White.

Thực ra thì dẫu không tồn tại Trúc lệnh phù vào tay, đồ đệ Cái bang cũng nhiệt tình tôn thờ Dư đái tlỗi.

Năm năm trước, Tổng bọn Cái bang chạm mặt hỏa tai, Giang Nam Thần Kiếm vẫn khuyến mãi bang hội này một ndại dột lượng quà nhằm tái thiết. Nghĩa cử này đã khiến cho Cái bang cảm kích, phong khuyến mãi danh hiệu trưởng lão danh dự đến Dư Home.

Đầu tiên, Dư Tiểu Phàm cho Phân đà Cái bang, đề nghị Phân đà chủ diều tra trong suốt lộ trình của Tây Môn Sĩ Mệnh.

Chỉ nửa canh tiếng sau, lão đã phúc đáp rằng:

- Chiều hôm qua, một nam nhân bạch y tuổi tam thập đang tách thành Hàng Châu qua cửa ngõ phái nam, quá sông Tiền Đường, đi về hướng Tây. Cmặt hàng ta cưỡi một bé ngựa đen tuyền.

Tây Hồ Tiên Nữ mừng cuống, thưởng trọn cho gã Phân đà chủ trăm lượng bạc rồi khởi hành ngay.

Nhưng tiếc rằng đàn hóa tử sẽ lầm lẫn, khiến Dư Tiểu Phàm đi sai con đường. Thực ra sau khoản thời gian tách Dư gia trang, Tây Môn Sĩ Mệnh vẫn trsinh hoạt về khách sạn thay áo rồi khoác bọc hành lý đi về phía ngọn gàng núi phía bắc Tây hồ.

Csản phẩm phi thân lên đỉnh ngọn núi thấp, tìm tới một ngôi đạo quán thượng cổ. Tnóng bảng trên cửa ngõ tam quan liêu vẫn phai nhạt vày mưa gió, chỉ còn tù mù mấy chữ "Toàn Chân đạo quán".

Sĩ Mệnh đứng trước cánh cổng đóng góp bí mật, Hotline lớn:

- Đại sư huynh! Tiểu đệ theo di mệnh của cha ông đến bái loài kiến.

Từ vào, một đạo sĩ già, tuổi độ chén bát tuần, râu tóc bạc White bước ra. Lão mở cửa, buồn rầu bảo:

- Té ra ân sư đã chế tạo hóa. Sư đệ vào đi.

Người này đó là Tùy Vân đạo trưởng, đại đệ tử của Thiên Hạc chân nhân.

Sĩ Mệnh âm thầm lặng lẽ theo lão vào căn trúc xá, mé hữu đại điện. Đạo trưởng bảo sư đệ an tọa rồi hỏi:

- Ân sư đã quy tiên thọ chưa?

- Bđộ ẩm đại sư huynh, bạn đã mệnh chung núi đúng tối rằm tháng bốn vừa rồi.

Tùy Vân quan sát fan tiểu sư đệ cùng với vẻ yêu thương thơm, chậm rãi nói:

- Phải chăng ân sư sẽ dặn sư đệ mang lại đây gặp ta để hỏi về thân thế?

Sĩ Mệnh gặm răng gật đầu:

- Thưa đề xuất, trước khi cưỡi hạc, ân sư new tỏ bày rằng lai định kỳ của tè đệ rất ảm đạm cùng có không ít khúc mắc Người dạy tiểu đệ mang lại chạm chán sư huynh để mày mò.

Tùy Vân đạo trưởng rót tsoát, nhấp một hớp rồi gian khổ kể lại cthị trấn nhị mươi năm trước:

- Lệnh tôn nguim là hình bộ thượng tlỗi Tây Môn Thường, tham mê bao gồm từ bỏ thời vua Minh Hiến Tông. Đến năm Chính Đức thiết bị cha đời vua Minch Võ tông, thiên tử sủng ái thương hiệu yêu thương thiến Lư Cẩn, tín đồ ngay tức khắc dưng sớ dàn hặc. Võ tông ko nghe tuy nhiên cũng chẳng trách rưới phạt bậc trung thần. Từ đó chúng ta Lưu lấy lòng thù hận lệnh tôn. Năm sau, đê sông Hoài bị vỡ, thiên tử truyền chỉ phân phát chuẩn chỉnh. Lưu Cẩn ngay lập tức tiến cử lệnh tôn phụ trách nát vấn đề này. Nào ngờ, đoàn thuyền tự Bắc Kinh xuôi Nam, vừa mới rồi ngoài Từ Châu đã biết thành tập kích. Hơn trăm thương hiệu bịt mặt võ thuật cực kỳ lợi sợ sẽ tận dụng nhẵn đêm, dùng thuyền nhỏ dại tấn công. Vì thừa bất thần nên quan lại quân chẳng kịp trngơi nghỉ tay. Ta vốn là bạn vong niên tri kỷ của lệnh tôn cần cũng đi theo hộ tống. Nhưng phiên bản lãnh của tứ tên đứng đầu lợi hại khác thường, vào chớp mắt sẽ giết thịt được lệnh tôn, lệnh mẫu mã. Ta cũng bị trúng một tìm phải đành ôm sư đệ nhảy xuống sông máng tẩu. Năm ấy sư đệ vẫn bảy tuổi, tuy vậy bởi bị một thương hiệu vung chưởng đánh phớt qua đầu đề xuất say mê bất tỉnh nhân sự, quên cả cthị trấn vượt khứ. May nhờ thánh sư nhiệt tình cứu chữa trị bắt buộc new thoát chết. Người lại mếm mộ cốt cách của sư đệ nên mới dìm có tác dụng môn đệ.

Tây Môn Sĩ Mệnh run rẩy gạt nước đôi mắt hỏi:

- Nhưng bởi sao mãi mang lại từ bây giờ sư prúc new mang đến tiểu đệ biết sự thực?

Tùy Vân đạo trưởng thsinh sống dài:

- Tên khốn kiếp Lưu Cẩn chính là kẻ công ty sự vụ huyết án bày. Bọn bịt mặt tối ấy sẽ làm thịt không bẩn quan liêu quân, cướp đi nhì vạn lượng bạc, phi tang tử thi phu thê hình bộ thượng thỏng với phao tin lệnh tôn liên kết với cường đạo cướp bạc quăng quật trốn. Lưu Cẩn vịn vào cớ này, hết lời sàm tấu. Minch Võ Tông hôn ám tức khắc nghe lời lão, xuống chỉ tróc nã nã Tây Môn Thường. Do đó, ân sư với ta đâu dám cho sư đệ biết ẩn tình. Mãi đến năm ngoái vua Minh Thế tông new xét lại vụ án, bỏ bỏ hình pphân tử năm xưa, cho phép giòng họ Tây Môn được thi tuyển làm cho quan lại. Lưu Cẩn vẫn chết tự mười năm kia cơ mà bọn bịt mặt vẫn vón kia, nhiệm vụ của sư đệ là tìm ra bọn bọn chúng.

Sĩ Mệnh hỏi lại:

- Đại sư huynh đã từng giao tranh cùng với chúng, vậy có nhận thấy chút ít dắt mối nào không?

Tùy Vân trầm ngâm:

- Ta cùng tiên tổ sẽ bàn bạc không ít, cuối cùng Tóm lại rằng gồm bàn tay của bố trong các Ngũ đại hung thần quỷ ác Nhưng tín đồ sản phẩm tứ mới là kẻ khiếp sợ, chỉ vài ba chục chiêu sẽ đả tmùi hương được ta.

Sĩ Mệnh cười cợt nhạt:

- Tiểu đệ khổ luyện gần nhì mươi trong năm này, ko hại bất cứ mãnh thú như thế nào. Chỉ nên bắt được 1 trong các cha lão ác nhân, đã tra khảo ra các thương hiệu còn lại.

Tùy Vân mỉm cười:

- Ta biết sư đệ sẽ bđộ ẩm trúc hết chân truyền của tiên sư, võ công còn cao hơn cả ta. Nhưng ghi nhớ câu "minh thương thơm dễ dàng tránh, ám tiễn cực nhọc phòng". Bọn ác nhân hầu hết cực kì xảo quyệt, mưu mô tàn độc, ti tiện thể. Sư đệ chớ chủ quan nhưng prúc lòng mong muốn của ân sư.

Sĩ Mệnh toát các giọt mồ hôi, chỉnh dung nhan thưa:

- Tiểu đệ rét giận nên lỡ lời, tâm thành chẳng dám quên những lời giáo huấn của cha ông.

Cthu phục xuống, lạy chín lạy, cung kính nói:

- Không ngờ đại sư huynh lại là anh em của tiên phú cũng là bạn cứu giúp mạng mang lại tè đệ. Chín lạy này để tỏ lòng kính ngưỡng. Nay sư prúc đã cưỡi hạc về ttách, đại sư huynh đó là trưởng bối cố gắng quyền, ý muốn tín đồ tận tình khuyên bảo.

Tùy Vân đỡ đại trượng phu lên, ôm vào lòng, mỉm cười ha hả:

- Ngày xưa, ngươi vẫn hay ôm cổ ta gọi bằng Mã bá bá. Không ngờ nay lại là bạn đồng môn.

Đã mang đến bữa ăn chiều, Tùy Vân dọn cơm trắng chay cùng rượu ngon mang lại nhì tín đồ thù tạc. Sĩ Mệnh sinh sống lại một đêm, bao phủ lấy đại sư huynh mà lại chat chit.

Sáng ra, Tùy Vân trao đến đệ một tkhô giòn đoản kiếm siêu kỳ lạ. Chuôi kiếm dài, lưỡi tất cả bản to hơn trường tìm, tuy nhiên lại chỉ nđính độ gang tay. Gần mũi kiếm gồm nhị ngửi chạy gần kề vòng, từng ngửi lại sở hữu một nốt lồi tròn bé dại bằng hạt đậu đen.

Đạo trưởng cười bảo:

- Sư phú bọn họ là thần nhân đề xuất chỉ việc một thanh trúc là đầy đủ. Nhưng sư đệ, công lực non kém vớ bắt buộc có tìm bắt đầu đẩy mạnh được tinh túy của pho Hạc Vũ tìm pháp. Thanh khô Tam Tiết tìm này tuy chưa hẳn là thần đồ tuy vậy cũng khá sắc bén với tiện lợi.

Nói ngừng, ông click chuột nút ít phòng ban ngơi nghỉ chuôi, tkhô giòn kiếm chợt dài thêm 1 gang, bnóng đợt nữa thì thanh hao tìm đổi mới trường kiếm. Tùy Vân vung tìm đâm vào cột gỗ. Mũi tìm ngập sâu cơ mà nhị đoạn kia vẫn ko thụt vào. Đạo trưởng rút ra, theo thứ tự bấm vào nhì hạt thép bên trên lưỡi kiếm, đẩy từng đoạn vào.

Sĩ Mệnh thấy Tam Tiết kiếm được bố trí ban ngành tinch xảo, con trai hoan hỉ dìm mang cùng hỏi lại:

- Từ đâu cơ mà đại sư huynh bao gồm bảo bối này?

Tùy Vân mỉm cười đáp:

- Sáu năm trước, trên tuyến đường tự Hoàng Sơn về Hàng Châu, ta gặp mặt một tên cường đạo dưới chân núi Xích Thành. Gã vẫn cướp tách bọn doanh nhân ngay thức thì bị ta thịt bị tiêu diệt. Thấy thanh hao tìm ngộ nghĩnh, ta mang nhặt về, định bụng đã bộ quà tặng kèm theo mang lại sư đệ.

Sĩ Mệnh cảm hễ, xiết chặt tay đạo trưởng rồi cù gót. Chàng xuống núi, thừa Đại Vận hà đi về hướng Tây. Bên cơ sông là một trong những trấn mập. Cmặt hàng xẹp vào sử dụng điểm chổ chính giữa. Mua một nhỏ ngựa hồng phi nước đại.

Sĩ Mệnh Tuy chưa phải là đạo sĩ nhưng vẫn thân quen ctốt tịnh nhì mươi năm nay. Cmặt hàng thấm nhuần niềm tin học thuyết, tâm hồn trong sáng, siêu thoát yêu cầu mối tiết thù không chế tạo ra thành tà khí trên nét phương diện, nhưng mà chỉ khiến cho ánh mắt thêm bi tráng.

Cmặt hàng đã nhiều lần xin Thiên Hạc chân nhân cho mình xuống tóc tuy vậy ông ko đồng ý, nghiêm nghị bảo rằng:

- Ngươi có nặng nề giáp nghiệp với tình nghiệp nên cần yếu tu hành được.

Nhưng cuộc sống thường ngày ẩn dật, thiền định trong cả một thời gian lâu năm, tự thusinh sống thơ dại đã hình thành tính phương pháp hiện thời của Sĩ Mệnh. Csản phẩm chũm được tinch túy của học thuyết lão Trang nên coi nhẹ sự đời, thuận theo tự nhiên nhưng mà sống.

Tư tưởng học thuyết vì chưng lão Tử sáng chế, tuy nhiên mãi đến thời Đông Hán, Trương Đạo Lăng mới hoành bá thành một tôn giáo.

Sau này, Đạo giáo chia làm nhị phái hầu hết. Một là phái bao gồm độc nhất, có cách gọi khác là Thiên Sư đạo, thông dụng ở phía Nam, tôn Trương Đạo Lăng có tác dụng Thiên sư xuất xắc Chính Nhất đạo sư. Đạo sĩ phái Chính Nhất không xuống tóc, mặc đạo bào dẫu vậy sống nhỏng fan trần tục. Đám thầy cúng, thầy pháp sống China đó là môn đồ của phái Thiên Sư.

Hai là phái Toàn Chân, lưu hành sinh sống pmùi hương Bắc, cách tân và phát triển mạnh mẽ nhất tự thời Kyên và Liêu. Các đạo sĩ, đạo cô của phái này đông đảo xuống tóc tu hành với dùng đồ chay. Người đời thường xuyên điện thoại tư vấn bọn họ là "mao đánh đạo sĩ".

Thiên Hạc chân nhân là 1 trong những thiên tài kiệt xuất của phái Toàn Chân. tuy nhiên, từ sáu mươi năm trước, ông bất mãn trong khi thấy đồng môn dục tình mật thiết cùng với triều đình, gạt bỏ tôn chỉ của Đạo giáo, đề nghị vứt núi Lão Sơn, hành hiệp giang hồ nước.

Trong bố mươi năm, ông là đệ tuyệt nhất cao thủ võ lâm, công trạng trừ gian khử bạo, tương trợ lương dân không sao đề cập xiết. Năm bảy mươi tuổi, ông chọn đỉnh Hải Bạt, trong dãy Hoàng Sơn làm cho nơi ẩn cư, tu luyện.

Sĩ Mệnh kính ngưỡng sư prúc nlỗi thần thánh đề xuất quyết noi theo gương. Trí tuệ với gân cốt của nam nhi thuộc hàng thượng phđộ ẩm đề nghị đã tiếp thụ hoàn toản cả hai phần đạo học tập lẫn võ học của cẳng chân nhân.

Hỗn Ngulặng thần công không hẳn là Đồng Tử công, dẫu vậy bạn luyện võ đề nghị giới sắc cho đến Khi đang luyện qua lớp vật dụng sáu.

Xem thêm: Trang Thông Tin Điện Tử Sở Lao Động, Thương Binh Và Xã Hội, Cổng Thông Tin Điện Tử Bộ Lao Động

Tùy Vân đạo trưởng dù vậy môn đồ chân truyền mà lại chẳng may lại mất nguyên dương khá nhanh chóng cần chẳng thể đạt tới mức đại thành. Nay Sĩ Mệnh đang giữ lại bản thân mang đến tuổi hai mươi bảy, chuẩn bị hoàn chỉnh lớp thiết bị sáu của pho trung tâm pháp. Chính vày vậy, nam giới ko phải màng mang lại dung nhan dục.

Cơ hội tìm tiền cùng với Pi Network – miễn phí - mắc cỡ gì không thử? - Cliông chồng vào khám phá ngay!!!
Hồi 02 →
Hồi (1-18)