Sự tích núi cấm an giang

  -  

(CAO) Vùng khu đất Thất tô của tỉnh giấc An Giang được bao trùm bởi tán rừng lộng gió. Xưa kia có rất nhiều thú dữ bởi vì còn hoang sơ, ít dấu chân người.

Bạn đang xem: Sự tích núi cấm an giang


Người dân địa phương nói về vùng đất này với vẻ đầy tự hào, vì chưng chất chứa đựng nhiều chuyện bí ẩn, vẫn còn đó là huyền thoại. Điều quan trọng được truyền miệng là về chúa tô lâm khổng lồ, một thời ngự trị tại núi Cấm, núi Bà Đội Om, vồ Chư Thần, vẫn còn đó được lưu truyền cho hôm nay.


*

Núi Cấm – một trong những ngọn núi ngoạn mục của vùng Bảy Núi, chứa đựng nhiều câu chuyện ly kỳ về loại hổ, ni được khai quật du lịch

Những lần gặp mặt bạch hổ

Núi Cấm hay còn được gọi là Thiên Cấm Sơn, giữa những ngọn núi hùng vĩ, hoang vu và cao nhất trong dãy thất sơn cao rộng 710m so với mực nước biển. Vào những năm vào đầu thế kỷ 20, núi Cấm là nơi những cư sĩ chọn làm vị trí ẩn tu. Khi đó đường lên núi rất cạnh tranh khăn, toàn là vách đá dựng cùng cũng không có lối mòn. Trên núi có khá nhiều cọp, beo, heo rừng, rắn hổ mây…

Trong làn gió se lạnh, phóng viên đã tìm về “nóc nhà” miền Tây để nghe đông đảo chuyện ly kỳ về hổ - sinh vật của năm. Đồi Chư Thần (thuộc núi Cấm, làng mạc An Hảo, thị trấn Tịnh Biên, An Giang) chỉ là bãi đá phẳng xuất hiện rộng chừng 700m, tầm thường quanh là cây rừng. Ở đó bao gồm tượng Phật duy nhất nhằm mọi fan chiêm bái, cầu khấn. địa điểm đây còn tồn tại mẩu chuyện về máy bay dội bom không nổ giỏi từng xuất hiện thêm của bạch hổ.

Anh hùng lực lượng thiết bị nhân dân, Đại tá Lê Thành Cư (88 tuổi) đến biết, ông là bạn từng lăn lộn chiến đấu, thao tác nhảo nhề ở vùng Thất sơn qua cha cuộc chiến: kháng Pháp, kháng chiến chống mỹ và Khơ-mer Đỏ. Đại tá Cư kể, cho dù tuổi đã tăng cao nhưng so sánh với lịch sử hào hùng đồi Chư Thần thì tuổi thọ ông ngắn lắm. Dân gian truyền lại núi Cấm hồi trước tất cả con bạch hổ lớn lắm, nhưng mà cọp rất lâu rồi ở núi Cấm là bao gồm thiệt, những lắm.

Lúc sinh thời, cụ bố Lưới (Nguyễn Văn Y) - vị đạo sĩ ở đầu cuối trên núi Cấm từng nói với phóng viên báo chí ở Vồ Đầu cùng Vồ Thiên Tế cách nhà ông ko xa có bãi đất trống, nai ra nạp năng lượng cả bè lũ mấy chục con, khỉ sinh sống sệt cả quần thể rừng. Còn hổ, ông nói ở đâu cũng có. Hổ ở địa điểm đây không dữ như những nơi không giống và chưa hề ăn thịt bất kể người nào. Mẫu hay tốt nhất ở vùng núi này là con bạn và thú rừng nhờ vào nhau để sống. Fan sống trên núi do sợ oai danh của hổ bắt buộc không gọi đích danh mà lại gọi bởi ông hổ, ông hùm, ông thầy, ông tía mươi…

Theo đạo sĩ tía Lưới, trước đây, bên trên núi Cấm có tương đối nhiều cọp, trong đó có 2 ông cọp đen và một ông cọp bạch rất cao và dũng mãnh. Cọp bạch là chúa đánh lâm nghỉ ngơi núi này, còn 2 cọp đen là “tướng lĩnh” dưới trướng của hổ vương, làm cho nhiệm vụ bảo đảm núi rừng, những loài thú nhỏ dại và con fan trên núi. Vị đạo sĩ già kể cho cửa hàng chúng tôi nghe trận đánh "kinh thiên cồn địa" của bạch hổ với hạm tinh cách đây hơn 50 năm trước.

“Cách núi này không xa là núi Bà Đội Om (trên đỉnh núi gồm cục đá khổng lồ như đầu người thiếu phụ đội cà om) có khá nhiều ác thú. Trong đó, gồm con hạm (hình dáng y như hổ dẫu vậy to lớn, hung hãn) thường xuống núi bắt người ăn uống thịt. Mỗi lúc hạm mở ra thì mùi khó chịu thối lan xa chừng nửa cây số”, cụ tía Lưới kể.


*

Cũng theo vị đạo sĩ này, một ngày kia, hạm băng rừng tra cứu theo mặt đường mòn lên núi Cấm. Vừa tới cửa ngõ núi nghỉ ngơi Vồ Thiên Tuế đã bị 2 con hổ black chặn đánh. Cơ hội này, các loài thú nhỏ dại thì túa chạy, chim trời bay tứ tán. Biết tất cả chuyện, phần đông cư sĩ bên trên núi hiện giờ trèo lên các ngọn cây cao xem thử. Tình cờ chứng kiến trận ác chiến đang ra mắt trên vồ đá khổng lồ ngay cửa ngõ núi.

Hai hổ black xông vào giao đấu, quần thảo vẫn không phân thắng bại. Bỗng dưng từ xa có tiếng gầm rú vang vọng cả núi rừng, bạch hổ bất thần xuất hiện, xả thân tấn công nhỏ hạm. Vào chốc lát đã móc họng, giết chết hạm tinh rồi đẩy xác xuống vực sâu mặt vồ Thiên Tuế. Cả đàn hổ lặng lẽ tản ra nhiều hướng về phía rừng. Những người chứng kiến đã không khỏi run sợ oai nghi của chúa tô lâm. Ngọn núi cũng bị yên ổn định từ lúc đó.

Mấy chục năm qua, đều cây cổ thụ bị đốn hạ, rừng già bị tàn phá, hổ bặt tăm lúc nào con bạn cũng không xuất xắc biết. Lần đạo sĩ cha Lưới chạm chán hổ ngay sát nhất vào thời điểm cuối mùa đông năm 1980, trận mưa chiều kéo dãn dài đến khuya. Khoảng tầm 11 tiếng đêm, tía con chó vẫn nằm trước cửa ngõ giữ nhà. Lúc cọp đến chỉ sủa được một vài giờ đồng hồ rồi sợ khiếp chạy vào nhà.

Lúc đó, mái ấm gia đình cụ ba Lưới đã nằm trên cỗ dạt tre, mở mắt lập tức phóng xuống khu đất tay vơ lấy dòng mác đặt cạnh cái giường tre của ông ngủ. Nghĩ về điềm dữ, vị đạo sĩ vội bước ra trước cửa nhà, chú ý về phía trước hòn đá cách nhà ông không được 10m thấy 2 nhỏ hổ vằn xuất hiện nhìn trực tiếp vào ông. Hai con hổ gầm những tiếng có tác dụng rùng rợn cả quần thể rừng, rồi chúng sử dụng móng vuốt dung nhan bén cào xuống đá trong đêm khuya.

Đến gần 2 tiếng sáng ngày hôm sau, ko nghe giờ hổ gầm nữa, ông bố Lưới rước đèn ra soi thì thấy những dấu chân mập nhỏ. Ngày hôm kia ông xuống núi cài 3kg giết mổ heo ném lên hòn đá, đêm cho hổ về nạp năng lượng và gầm mấy tiếng rồi đi biệt tăm.


*

Đỡ đẻ, cứu vãn hổ mắc xương

Từ chân núi Cấm công ty chúng tôi men theo tuyến đường mòn lên điện Rau Tần để hỏi mẩu truyện người đỡ đẻ cho cọp thì được ông Trương Văn Cư (64 tuổi, ngụ ấp rau xanh Tần, cháu cố bà đỡ cọp) kể, “bà mụ cọp” mang tên thật là Phạm Thị Kiển. Trước đây, bà ở thị trấn Giồng Riềng, Kiên Giang rồi tiếp đến bỏ nhà lên núi Cấm tu.

Xem thêm: Quán Cơm Ngon Ở Sài Gòn - Những Quán Cơm Ngon Như Nhà Làm Ở Tp

Ông được cha mình đề cập lại rằng, một tối nọ, trong lúc đi dọn dẹp và sắp xếp thì bà cố kỉnh bị “ông” cọp đực cõng vào một hang động để giúp đỡ đỡ bà xã “ông” cọp vì chưng biết bà nạm là tín đồ đỡ đẻ “mát tay” vào vùng. Việc được cọp nhờ bà cũng biết trước. Khi vô hang thì bà núm thấy một bé cọp một cái bụng to, đang rên bởi những cơn đau. Bà biết cọp cái sắp sinh nhưng bởi vì lý do nào đấy nên chạm mặt khó. Sợ cọp tiến công nên bà nói với “bà cọp”: “Thấy bà sẽ nằm chuyển bụng thì nhằm tôi vô thăm bụng rồi sửa bụng cho”.

Nhờ sự trợ giúp của bà thay thì “bà” cọp đã hạ sinh 2 “ông” cọp đực có một đen và một trắng. Sau khoản thời gian đỡ đẻ mang đến cọp chị em tròn bé vuông thì cọp đực cõng bà về lại nhà.

Để thường ơn mang lại bà, “ông” cọp đã những lần tha heo còn sống đến cho bà nhưng mà lần nào cũng trở thành bà thả đi hết. Thấy vậy, sau 3 ngày thì “ông” cọp đã đem đến con heo rừng nặng khoảng tầm 100 ký kết vừa bắt đầu bị móc họng với buộc lòng bà yêu cầu nhận.

Theo ông Cư, không tính lần đền ơn đó nhiều lần không giống cọp đực còn sở hữu thức ăn uống đến mang đến bà ông. Bà nỗ lực ông là fan theo đạo Tứ ân nên những khi bà chết thì dùng 7 thanh tre bó xác rồi chôn. Thời kỳ bà mất cũng chính là lúc chiến tranh bom đạn ít ai đến mộ buộc phải cỏ quanh mộ được bầy cọp làm cho sạch.

Mộ “bà mụ cọp” được để tại tổ 3, ấp rau củ Tần - biện pháp thánh thất Cao Đài Tự khoảng chừng vài trăm mét. Trước đây mộ bằng đất sau đây thì được xây lại bởi xi-măng. Trước mộ gồm ghi chúng ta tên, ngày tháng mất, ngày đãi đằng và tất cả 4 con cọp bằng đá.


*

Trong hàng 12 vị đại môn đồ của Đức Phật Thầy Tây An thì ông Bùi Văn Thân được giao thống trị trại ruộng nghỉ ngơi Thới Sơn. Ngày nay, Thới sơn thuộc huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang. Người trong đạo call ông Thân là Tăng chủ (ý chỉ ông tăng sư thống trị trại ruộng). Ngoài bài toán luyện được rất nhiều loại võ nghệ, ông Tăng nhà còn thu phục được mãnh hổ khiến cho bao nhiêu người phải kính nể.

Người dân nói rằng, thuở ấy vùng Thất sơn cọp dữ bao gồm tiếng, cụ mà từ ngày ông Tăng nhà được giao coi giữ trại ruộng lại chẳng đọc sao các thú dữ thường rất kiêng sợ. Nói cách khác khi ông đi rừng, hễ cọp thấy quỳ mọp, tất cả khi vấn vít theo lên núi, như dân cày dẫn chó đi đồng vậy.

Một hôm, thấy một bé bạch hổ ngồi “cú sụ” ngay sát bàn thông thiên, ông Tăng chủ liền chạy ra trước chỗ hổ ngồi rồi hỏi: “Ông làm gì ngồi đây? Sao mà ốm quá vậy?”. Dịp này, bé hổ há miệng ra ngước lên trước khía cạnh ông Tăng Chủ. Biết hổ mắc xương, ông Tăng công ty cung tay đấm ngay cổ hổ 3 cái. Điều quái dị cục xương từ vào họng hổ vọt ra ngoài. Cứu vớt hổ xong, người này dặn dò hổ ko được quấy phá fan dân mọi khi lên núi.

Vài hôm sau, trước trại ruộng gồm một con heo rừng còn in vết răng hổ bắt đầu chết. Ông Tăng công ty biết ngay chính là quà của hổ mang đến đền ơn. Ngày nay, tại di tích Chùa Phước Điền, không ít người dân dân sinh sống quanh này vẫn hay truyền nhắc nhau nghe chuyện ông Tăng chủ cứu hổ mắc xương cùng được đền ơn bằng con heo rừng khổng lồ tướng.

Người dân còn truyền nhau rằng, hôm nọ tất cả một nhỏ hạm mặt núi Bà Đội Om qua núi Ông Két phá. Ông Tăng công ty dắt theo nhỏ bạch hổ mang đến đánh đuổi. Trước lúc đi bé bạch hổ còn "huy động" thêm một con hổ khác cho hỗ trợ. ở đầu cuối con hạm ấy bị tiến công rơi xuống khe núi, với khá nhiều vết yêu mến chí mạng. Sau đó, ông Tăng Chủ gồm cất miếu cúng hổ trên đình xóm gần miếu Thới Sơn. Tức thì nay, trên đồi Thiên Tuế trên núi Cấm cũng đều có một chiếc hang hổ, được dân tới lui thờ cúng nên được gọi là hang Bạch Hổ.

Xem thêm: Khách Sạn Quốc Hoa Premier Hotel & Spa (Hanoi, Vietnam), Quoc Hoa Premier Hotel & Spa

Nhà nghiên cứu và phân tích Văn hóa dân gian vn Nguyễn Hữu Hiệp - cho biết: “Tôi nghiên cứu về văn hóa truyền thống dân gian cũng khá nhiều, dẫu vậy thực sự mà nói tới giờ bản thân vẫn chưa thể hiểu được gia công cách nào nhưng ông Tăng Chủ thu phục được con mãnh hổ. Rất có thể ngày xưa các ông này có tuyệt kỹ gì này mà đến mãnh thú cũng bắt buộc kiêng dè, nể sợ. Trường hợp lấy công nghệ ra lý giải thì ko tài nào phân tích và lý giải được".